Từ đỉnh Mẫu Sơn xuống chân núi (xem video)

Trong cái tĩnh mịch của đất trời, khi sương gió mù trời vây hãm bốn bề, thế gian dường như chỉ còn lại một màu trắng đục mờ nhân ảnh. Sương không còn là những hạt bụi nước nhẹ nhàng, mà đã kết tụ thành một khối đặc quánh, nuốt chửng những đỉnh núi cao, làm tan biến những con đường và cô lập mỗi cá thể vào một ốc đảo của riêng mình. Thế gian này vốn dĩ là một cuộc triển lãm của những điều Hữu hình để diễn đạt những chân lý Vô hình. Khi ta đứng trước một dòng thác đổ, cái ta thấy là nước, nhưng cái ta cảm nhận được là sự vận động không ngừng nghỉ của thời gian. Khi ta chạm tay vào một mặt hồ tĩnh lặng giữa đêm khuya, cái ta thấy là bóng trăng, nhưng cái ta thực sự đối diện chính là sự phản chiếu của nội tâm mình. Trong cái mù mịt đó, vạn vật trở nên bình đẳng: cây cổ thụ hay ngọn cỏ dại đều chỉ là những bóng mờ lặng lẽ, đợi chờ một tia nắng sớm để tìm lại hình hài vốn có của mình. Sống, suy cho cùng, là một hành trình đi xuyên qua màn sương mù của những ảo ảnh để tìm về với bản nguyên của chính mình.

About Tiểu Phi 129 Articles
Thật may mắn được kết nối với tri thức nhân loại để học hỏi mỗi ngày!

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*