Tự hát với tay mình

Đêm trăng bên sông (tranh thủy mặc giấy dó)

Tôi tự hát. Với tay mình, như thể
vết sần sùi, chưa tẩy xóa thời gian.
Rồi em nữa, ẩn mình, đêm khốn khó;
hương ngọc lan lạt thếch cửa thiên đàng.

Tôi tự hát. Khúc đồng dao cháy dở.
Hoa cỏ vàng vạt xém một triền sông…
Là em đó! Làm trăng quên sáng đấy,
… chín mọng, rơi trầm mặc, bến không chồng.

Tôi tự hát. Như loài chim về tổ;
nắng ê chề lầm lũi gói tà dương;
cây thiếu gió… bóng chồng lên những bóng.
Có thể nào, đệm phách cũ: cung thương?

(Tiểu Phi)

About Tiểu Phi 94 Articles
Thật may mắn được kết nối với tri thức nhân loại để học hỏi mỗi ngày!

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*